Welcome! Hôm nay là ngày mà mọi người đang học tập, làm việc hay sinh sống ở Hà Nội đều phải công nhận 1 điều:” trời lạnh kinh khủng khiếp” 😅. Quả thực hôm nay thủ đô lạnh ghê đó, sáng nay lại tong tong trên bé Điện rùi vừa nghe nhạc vừa phóng tới chỗ làm, lại một trải nghiệm mới thui thì cứ thử cho biết chả tội gì heng.
Chủ đề hôm nay là bàn về cảm xúc – một vấn đề đau đầu của tụi con gái, mấy anh trai thì không bàn vì mình không rành lắm, cũng đọc sách này kia mà không thấm lắm. Câu chuyện xảy ra thường ngày trong phòng trọ của mình. Lại là câu chuyện về cô bạn thân của tôi tuy vậy lại có cảm hứng viết lách cái gì đó. Nào bắt đầu thui dài dòng quá rùi
Câu chuyện là nay tôi rửa bát không sạch, thú thực là cũng nhiều lần thật ra từ bé khi ở với bố mẹ tui cũng hay bị phàn nàn về việc này. Hôm rửa sạch thì chẳng ai nói nhưng làm sai thì mọi người nói chả nể nang 🤨 là sao ta? Cũng như mọi lần Chi vẫn nói khá nặng lời với tôi và tôi phản ứng với nó là” im, bật chế độ tự ái, phản ứng của tôi mỗi lần nó nói khó nghe” có lẽ tôi sẽ bớt giận, bớt ” tự ái”, bớt” phản ứng” lại nhưng chỉ là cần thời gian tuy nhiên Chi nói rằng sao lại phản ứng như vậy, đừng có kiểu phản ứng đó, lúc đó tôi chả nói căn bản 1 phần mồm nó to quá tui nói hong có lại 😅. Sau đó tôi cứ suy nghĩ mãi về chuyện đó, tôi sai vì tôi đã không rửa bát sạch nhưng việc bản thân có sự ” phản ứng” là sai? Vậy việc Chi ” phản ứng” lại bằng việc ép tôi không phản ứng lại là đúng? Sao đây nhỉ? Tự nhiên tôi nghĩ về cách bố mẹ, các bậc phụ huynh tiếp cận cách phản ứng, dạy con trong cuộc sống hằng ngày, hay nói đúng hơn là cách phản ứng của chúng ta với những người quan trọng trong cuộc sống của ta đang quá khắt khe hay chúng ta hay biện minh ” nói càng thẳng càng tốt”. Các bậc phụ huynh có vẻ nghĩ rằng việc mắng khi trẻ làm sai điều gì đó, trì triết nó dù là việc nhỏ là bình thường. ” gia đình là để yêu thương” mà chúng ta không thể biết điều gì xảy ra sau khi ta thốt ra lời tồi tệ với ai? Những ng ta yêu thương. Đối với người ngoài chúng ta luôn nghĩ trước sau, có thể cố gắng bỏ qua, hoặc thậm chí nói khéo léo nhất có thể để… Nhưng với những người quan trọng thì ta lại thoải mái ” nói thẳng” tới mức có thể tổn thương họ dù bạn không hề hay biết.

Phụ nữ thật phức tạp hơn vì họ nhạy cảm về mặt cảm xúc. Việc chúng ta phản ứng với bất kì sự việc gì đó xảy ra với mình, ảnh hưởng đến mình, tác động đến mình là chuyện khá bình thường đặc biệt là bên cạnh những người quan trọng với ta thì việc bộc lộ trực tiếp con người có khuyết điểm, có sự tự ti, buồn, vui,… Là điều không nên ư? Vậy cảm xúc thì nên giấu ư? Rồi những thứ cảm xúc đó sẽ đi về đâu? Nó sẽ tích tụ ở đâu đó trong tâm hồn ta và kết quả thì chẳng ai mà biết được. Mình không phải là người hoàn toàn hoàn hảo như một cô gái, mình không quá đảm đang mình nghĩ vậy, mình cũng thích nấu ăn, thích dọn dẹp, decor nhà cửa nhưng … Lại là vấn đề về cảm hứng. Hôm thì ngon hôm thì dở hôm thì thế này hôm thì thế kia nói chung là bù lu bà la vớ va vớ va vớ vẩn ấy à. Mong rằng điều gì đó có thể lấp bớt những điều không hoàn hảo kia, khi đứng trước Chúa , Chúa mong muốn ta vụn vỡ nhất, là bản thân ta đầy tự ti, đầy lỗi lầm đầy lỗ hổng vì tình yêu nơi Chúa sẽ lấp đầy nơi ấy. Mình xin nói nôm na ý nghĩa một câu trong Kinh Thánh vì không thuộc mà trích sai là không được. Câu đó có ý nghĩa là : hãy yêu thương những người lân cận như yêu thương chính mình. Vốn bản tính nó chắc chả phải vậy nhưng gia đình, áp lực từ đủ thứ đã khiến nó như vậy chăng? Chúa ban phước lành, xin ý Cha được nên xin Cha giúp con trở nên bao dung hơn. Amen.
P/s: lạnh quá 🥶